Polly po-cket
mTamHon
Bây giờ là 19:13 ngày 24/07/26
Tiểu thuyết: Trở lại - Chap 7-8 (Hết)
Chuyên mục: Truyện dài tập - Trở lại - NNL
Tags:
mtamhon









Chap 7: Thoát khỏi rừng rậm

Quan sát bốn phía, đâu cũng um tùm mù mịt, tôi biết sẽ chẳng có con đường nào nếu vô phương hướng, nên việc đầu tiên là phải xác định nó, phải tìm một vị trí để bao quát được tầm nhìn. Ít nhất là cũng phải biết được phố phường ở cái hướng nào mà đi.

Tôi đi lanh quanh để tìm một cây cao nhất, dây nhợ chằng chịt khắp các lối đi, quả là không có một lối mòn nào, dù chuyện gì xảy rathì tôi cũng có một lý do để tự hào vì mình là con người đầu tiên trên trái đất đặt chân đến xó rừng này, nơi không hề có dấu hiệu sự hiện diện của con người. Những tàng cây, phiến đá, con chim sặc sỡ sắc màu, cứ như tôi đang ở một thế giới hoàn toàn khác lạ.

Đi qua đoạn dây nhợ chằng chịt tôi tới một khu toàn cây cổ thụ, to bằng mấy người ôm vàcao chót vót. Để ba lô xuống, tôi trèo lên tận ngọn một cây cao để quan sát, một sự thật dễ hiểu là cây chẳng bao giờ cao bằng ngọn núi nên tôi không thể thấy được manh mối nào, chỉ thấy mênh mông là rừng rậm, thung lũng hoang sơ và núi đồi.

Quyết định trèo lên phía cao nhất để tìm đường, tôi hì hục khá lâu để trèo lên đỉnh mộtngọn núi. Quả là không may cho tôi, ngọn núi tôi vừa trèo thấp hơn những ngọn núi xung quanh nên tầm nhìn bị cản lấp, và chẳng có tiến triển nào cho việc tìm đường, tôi chỉ thấy một vùng thiên nhiên rộng lớn choáng ngợp cả con mắt tò mò.

Điện thoại hết sạch pin không biết được giờ giấc, nhưng khi mặt trời thẳng tắp trên ngọn cây thì tôi mới bò được tới một ngọn núi khácbên cạnh và cao hơn ngọn lúc trước. Nhưng chảhiểu sao khi tót lên một ngọn cây, tôi lại thấy nơi mình đứng vẫn thấp lè tè so với mấy đốngnúi bên cạnh, có lẽ phải động não nữa rồi. Tôi nhớ đến một câu cách ngôn của các cụ, đứng núi này trông núi khác, chắc hẳn tác giả của câu nói này cũng từng bị lạc rừng như tôi.

Không thể trông đợi vào núi nữa, tôi quay sangmột hướng khác. Suối mát lạnh, và tôi cũng biết là nước chảy về nguồn. Vậy nên tôi sẽ đi theo con nước, với hi vọng sẽ khả quan hơn.

Tôi dùng bữa trưa với gói mì tôm thứ hai của Boy tặng, không có sữa hóa ra cũng vẫn ngon. Thực phẩm chỉ là thứ để tồn tại, một người muốn dấn thân vào tự do thì nên nghĩ thế.

Suối dẫn tôi qua muôn vàn cảnh đẹp rung động lòng người. Những phiến đá khổng lồ đen nhám như da thịt gã trai sương gió, được bàn tay êm ái của làn suối trong vuốt ve đêm ngày. Thi thoảng tôi vẫn thèm khát cái hạnh phúc ấy và tự hỏi, em là ai?

Không thể cầm lòng được, tôi cởi bỏ quần áo, trẫm mình vào một con thác nhỏ, nước trắng phau và trong vắt. Nước mát quá, thậm chí hơi lạnh, tôi vừa run vừa sướng. Ôi, tắm nude thế này mới đúng nghĩa, có lẽ chẳng bao giờ còn cơ hội làm lại.

Tiếp tục mò theo con suối một đoạn dài nữa, tôi nửa vui nửa mừng khi thấy một lối nhỏ, giống như một đường mòn, nhưng đã lâu lắm không có ai đi. Cỏ cây xum xuê, chỉ còn nhữngdấu vết rất mờ nhạt. Nhưng con đường nhỏ nàylại dẫn lên phía trên, tức là hướng ngược lại so với con suối. Tôi buộc phải lựa chọn, một là tiếp tục đi xuống phía dưới, đi đến hết dòng nước, thì kiểu gì cũng phải đến sông ngòi, làngmạc hay đường xá gì đó, hai là đi theo con đường này, nơi chắc chắn có người đã từng đi. Và tôi đã chọn con đường với hi vọng nó sẽ dẫn tới nhanh hơn. Chứ cứ đi theo suối e rằng cuối ngày tôi cũng chưa ra được khu rừng này.

Lối mòn này không có cây lớn, dây rừng cũng ít hơn nên trèo theo nó cũng không mây vất vả. Từ xa, tôi thấy một dấu vết gì đó rất con người, trí tưởng tượng lại bắt đầu thổi phồng mọi dự đoán. Biết đâu đó là căn cứ bí mật, haylà nơi cất giữ kho báu như trong truyện cổ tích. Tò mò làm tôi thêm động lực, chạy như điên về phía trước, tôi kinh hoàng khi thấy những gì trước mắt. Bốn bức tường đều đã đổ nát rêu phong, chỉ còn lại móng. Những cây lớn đâm rễ ngang dọc, xuyên thủng cả nền móng, có cái gì đã ở đây hẳn là rất lâu rồi.

Những thứ này tưởng chỉ có trong câu chuyện cổ tích, hay tiểu thuyết phiêu lưu, ai ngờ lại đang ở ngay trước mắt mình. Tôi nhốn nháo đi tìm cái gì đó, tôi chẳng tưởng tượng ra nó là cái gì, nhưng dám chắc là có.

Võ đoán và ảo tưởng cộng với sự nhiệt tình hóa ra chẳng đem lại kết quả gì. Nó chỉ đơn giản là bốn bức tường đổ, ai đó đã xây cái này ở đây cho mục đích của họ, và họ chẳng bỏ lại gì khi ra đi. Và từ khu đất này tôi chẳng còn nhìn thấy bất kì một lối khác nào ngoài con đường dẫn tới đây.

Trời đã mang nhiều dấu hiệu của buổi chiều, tôi lại mải miết theo đường cũ để trở lại với con suối và công cuộc đi tới cuối dòng nước này.

Có lúc đoạn suối dốc cao gấp hai đầu người, tôi đu dây rừng tuột xuống như Tác-dăng, khúc cây khổng lồ đổ dọc xuôi dòng, tôi dang tay giữ thăng bằng bước đi điệu nghệ như một diễn viên xiếc, có lúc phải tháo bỏ ba lô, giảmđộ dày, tôi trườn qua bụi rậm giăng ngang lại ngỡ mình là người lính đặc công làm nhiệm vụ.Kiến cắn râm ran khắp người, chân tay thêm nhiều trầy xước, có khi suýt giẫm phải rắn xanh.

Có dấu hiệu của con người, tôi hét lên to đến nỗi vang vọng cả núi rừng. Một cái vỏ chai nước suối đang trôi lập lờ ở một vũng nước đọng trên khúc suối cạn.

Và tôi đã nhảy lên reo hò điên loạn như nhà khoa học vừa có phát kiến vĩ đại, con đường nhựa lớn ngay trước mặt, không biết nó dẫn điđâu nhưng rõ ràng là một con đường. Rừng thiêng nước độc không nhốt được trái tim thathiết tự do của con người. Có chăng chỉ làm được mỗi việc là cào xé quần áo người ta ráchbươm và đứt quai xách ba lô thân yêu của tôi.

Tôi trở lại Kuala Lumpur với bộ dạng như thế trong ánh mắt soi mói của hành khách xung quanh trên chiếc xe bus màu vàng.

Cậu khâu giày ở khu phố Tàu giúp tôi sửa soạnlại ba lô của mình, nó lại chắc chắn như ngày đầu tiên đi cùng tôi ở cửa khẩu Móng Cái, chỉ có điều thêm vài vết sần xước không thể lànhlại như da thịt con người.

Tôi mất 40 Ring để được tới Johor Bahru, thủ phủ của miền Tây Nam bán đảo này, Malaysia bị chia cắt bởi biển Đông, phía bên kia tiếp giáp với Indonesia và Brunei, tôi hi vọng sẽ sớm tới đó để được trầm mình xuống dòng nước xanh ngăn ngắt của con sông Melinau dẫnvào những hang động kì vĩ bậc nhất châu lục và thế giới.

Tại đây, tôi được một người bạn của John đón tiếp hết sức chu đáo. Ông chở tôi trên chiếc Mercedes S500 quí tộc, đưa tôi đi ăn những nhà hàng Ấn Độ sang trọng, thăm những ngôi đền Hindu thờ đủ các loại thánh thần. Khi đến một bến tàu, nơi bờ sông tiếp giáp với Singapore, ông đã chụp cho tôi một bức hình lưu niệm, có cánh chim sải cánh ngang qua đầu, rõ đẹp.

Chẳng có gì đặc biệt lưu giữ tôi ở lại với thànhphố này, người bạn già hiếu khách đưa tôi ra bến xe bus để tới xứ sở mơ ước bấy lâu. Cái ôm tạm biệt xao xuyến tim gan kẻ độc hành.
Và Singapore

Tôi chưa từng gặp trở ngại với hải quan trong suốt thời gian trên đường, có chăng chỉ là mấycâu hỏi vặt vãnh nằm trong vốn ngoại ngữ củamình. Tuy đã được cảnh báo trước khi nhập cảnh Singapore nhưng tôi vẫn không tránh khỏi phiền phức.

Cây cầu dài dẫn tôi đến với cửa khẩu Singapore, sạch sẽ và hiện đại là ấn tượng đầu tiên về mảnh đất này, con đường lớn nối liền hải quan hai nước, xe cộ giao thông tấp nập như Sài Gòn giờ cao điểm. Có sự háo hức đang dâng lên nghẹn ngào.

Tờ khai hải quan với những câu hỏi đã quen mòn mắt nên chẳng khó khăn để tôi hoàn thành. Có anh da nâu, to con hộ chiếu Singapore nhường tôi xếp hàng trước. Đối diện với tôi là một nữ hải quan rất trẻ, xinh đẹp, vẻ đẹp Trung Hoa. Có lẽ vì thế mà tôi hơibối rối khi em hỏi tôi sẽ ở đâu trên đường Bugis, thực ra tôi chỉ thấy người bên cạnh mình khai nơi đến là Bugis thì bắt chước chứ có biết địa danh nào ở Singapore đâu. Lần đầutiên nhập cảnh nước này, người ta cần phải thẩm vấn tôi kỹ hơn, nên tôi đi theo một nhânviên hải quan khác, lên tầng năm tòa nhà. Căn phòng nhỏ có khoảng hơn chục người đang chờđợi, camera soi mói khắp nơi làm tôi thấy hơi mất bình tĩnh, đành mỉm cười tự trấn an. Tôi tự trách mình phiêu bạt khắp nơi chưa một lầnrun rẩy mà nay lại mất bình tĩnh ở chốn này.

Họ lại đưa tôi vào một phòng riêng, lấy dấu vân tay, nữ hải quan khác động viên tôi bình tĩnh, sợ đánh mất chính mình, tôi gượng cười khen: “Em đẹp lắm!” Đến phiên em đỏ mặt, tôilên ngôi.

Vòng thẩm vấn cuối cùng, vẫn là một cô gái xinh đẹp, tôi nghĩ để được vào làm ở đây, chắc họ phải trải qua cả phần thi nhân trắc học.

- Anh ở đâu trên đường Bugis?

- Một khách sạn nào đó, bạn tôi nói dễ dàng kiếm một khách sạn ở đây.

- Một khách sạn lớn hay nhỏ?

- Nhỏ thôi, tôi không nhiều tiền như em nghĩ.

- Anh ở Singapore mấy ngày?

- Trước một tháng, chắc chắn vậy rồi.

- Ở Việt Nam anh làm nghề gì?

- Nhà văn - tôi trả lời hoàn toàn ngẫu hứng.

- Anh viết gì thế?

- Tiểu thuyết tình yêu.

Cô gái cười tươi lắm, rồi hỏi tiếp:

- Anh mang theo bao nhiêu tiền?

- Thế đủ chưa? - Tôi rút hai tờ 100USD mới cứng.

Thấy mặt cô có vẻ chưa được thỏa mãn, tôi lôicái thẻ Visa (không đồng trong tài khoản):

- Tôi còn thẻ tín dụng nữa.

- Anh sẽ đi đâu tiếp theo?

- Sumatra - Indonesia.

- Cảm ơn anh đã hợp tác, chúc anh hành trình thú vị!

Cầm hộ chiếu có con dấu nhập cảnh Singapore, nó to bản, vuông vức, xanh như màuhi vọng, lòng vui sướng lạ thường. Tôi đang ở Singapore, tôi chỉ muốn hét thật to như thế, để vọng đến quá khứ, để thằng tôi của bảy năm trước biết rằng nó có thể đến, bằng việc bắt đầu đi. Lên đường thôi nào.

Singapore sạch và lớn vượt qua mọi sự tưởng tượng của tôi. Những tòa nhà khổng lồ san sát, hai bên đường cây cối tốt tươi, hàng râm bụt ôm ấp những khuôn viên mướt xanh và dòng sông nước đỏ mon men chảy khắp phố phường.

Người đàn ông bản xứ gốc Hoa làm quen với tôi, vẫn bằng cái bật lửa, ông cởi mở và hiếu khách. Ông giới thiệu với tôi về sự thân thiện,nhưng xa hoa và đắt đỏ của Singapore. Khi điếu thuốc cuối cùng rụng tàn, ông chào tôi và không quên để lại chữ ký, số điện thoại, hẹn ngày gặp lại.

Tôi đi về phía tòa nhà màu đỏ, bên dưới là khuphố Tàu, dễ dàng tìm được một chỗ nghỉ rẻ ở đây, ông nói thế. Con đường nào cũng thênh thang nhiều làn, làm cho tôi không thể sang đường tùy tiện, đó là cản trở duy nhất của tôi ở một nơi quá ngăn nắp thế này. Không thấy bóng một cảnh sát giao thông, không một người vô gia cư để kết bạn, chỉ có dòng xe, dòng người nườm nượp mải mê với phố phường.

Có anh công nhân xây dựng đang hút thuốc trông có vẻ nhàn rỗi, tôi tiến lại gần hỏi China town, anh rút điện thoại Iphone chỉ trỏ trên bản đồ số định vị GPS. Tôi bàng hoàng vềsự chênh lệch giai cấp phu hồ giữa hai đất nước.

Tôi tìm được chỗ nghỉ rẻ nhất trong khu phố Tàu với giá 30 đô Sing một đêm, khách sạn với cái tên Service World Backpackers Hostelnằm trên tầng hai của tòa nhà chung cư cũ. Căn phòng nhỏ xíu với ba cái giường tầng, tôi nằm giường tầng hai, xung quanh là mấy vị khách Tây và một người Ấn Độ.

Ngày đầu tiên, tôi leo lên mấy tuyến xe bus, MRT (tàu điện ngầm) để khám phá phương tiện công cộng và phố xá, tối về trò chuyện với ông nhà văn già - chủ khách sạn, chủ yếu là mấy thứ xoay quanh đề tài phụ nữ và các tác phẩm của ông. Những ngày lang thang giao tiếp chủ yếu bằng tiếng Anh làm tôi tiến bộ nhanh hơn mong đợi. Tôi có thể nói chuyện hàng giờ với ông về những câu chuyện do ông khởi xướng, tôi mua cuốn sách “Người đàn bà ởkhu phố Tàu” của ông, và hứa sẽ dịch nó sang tiếng Việt.

Hôm sau tôi mới tìm được chút tự hào về quê hương đất nước. Người Việt Nam nghèo khó nhưng tự lập và bền bỉ, cái này hơn đứt những công dân Singapore, hay ít nhất là những ngườiSingapore tôi gặp và hỏi đường. Phương tiện hiện đại làm họ quên đi vài điều cần phải học hỏi như xác định phương hướng, hay lầm tưởngvài điều có thể là không thể.

Tôi muốn đi bộ thay vì xe bus hay MRT tới vàiđiểm đã được nghe nói nhiều trước đó, như Sởthú Singapore, bảo tàng Văn minh châu Á, Sentosa, công viên Merlion… Tất cả đều rất nhiệt tình, thân thiện, có điều không ai biết đường và hướng, họ chỉ biết MRT và bus, khi tôi nói muốn đi bộ thì họ chỉ lắc đầu, không thể, rất xa.

Tôi thì biết chắc là có thể, nên đành bỏ 8 đô Sing để mua tấm bản đồ, giá mà buổi chiều khi trở lại China town tôi gặp lại tất cả bọn họ, sẽ nói với họ rằng tôi vừa đi bộ về đó, có thể đấy. Các nước phát triển cứ hò hét nhau về những vấn đề mà họ cho rằng nghiêm trọngđến số phận loài người, trong khi ai cũng biết, thảm họa băng tan, hiệu ứng nhà kính rồi biến đổi khí hậu bắt đầu từ sự lệ thuộc quá đáng vào phương tiện hiện đại - những con quái vậtsống bằng máu mủ của trái đất. Đó là chưa kể tới việc họ tự nhận mình là văn minh đầu tàu, họ tiêm vào đầu óc đất nước nghèo những thèm khát giàu sang, văn minh - một cách nói bóng bẩy của thụ hưởng. Để rồi cả loài người điên loạn chạy đua đến cái đích diệt vong.

Sau khi lững thững đi bộ từ Sentosa (một khu du lịch lớn), tôi còn hơi khó chịu vì thái độ của mấy tay bảo vệ Casino, họ không cho tôi vào trong vì lí do không đi giày. May mà có niềm vui nhỏ nhỏ với anh bạn người Bănglađét,anh nhờ tôi chụp ảnh rồi lại cùng tôi chụp với quả cầu gắn thương hiệu Universal ở trung tâmchiếu phim ngay trong khuôn viên Sentosa. Nếu không tôi sẽ còn cằn nhằn về nơi này mỗikhi nghĩ tới.

Bước theo hành lang điện, ngắm nhìn sự ngăn nắp, sạch sẽ, và tiện nghi hơi thái quá (với tôi), chợt nhớ đến phép so sánh người du khách Mỹ về thành phố sạch và núi rừng xanh.Có lẽ tôi không thực sự hợp với nơi này.

Rảo bước tới HarbourFron, một trung tâm thương mại lớn chỉ cách Sentosa vài phút đi bộ. Tôi thấy có kẻ nằm dài dưới tượng đài cạnh hồ nước. Chắc là một người vô gia cư, tôiđịnh tới làm quen thì bị khựng lại khi thấy ôngđang say ngủ, trên bụng còn ôm Macbook Pro, bên cạnh có hộp đồ ăn nhanh thương hiệu Mcdonald. Ôi tầng lớp vô gia cư của Singapore!

Vậy là tôi phải tìm một công việc ở nơi này, càng sớm càng tốt, nếu lâu chừng nào tôi sẽ bị dằn vặt cả về thể xác lẫn tinh thần chừng đó.

Trở lại Service World Backpackers Hostel ở khu phố Tàu lúc 9 giờ tối, tôi thấy ông nhà văn già còn ngồi trầm ngâm bên cuốn album ảnh, ông nói đó là tài sản quí giá nhất mà ngườicha quá cố để lại. Trong ông, người cha ấy không chỉ là một nhiếp ảnh gia vĩ đại, mà còn là một người anh hùng. Tôi chỉ vào bức ảnh ba đứa trẻ nắm tay nhau nghênh ngang đi dưới rặng dừa:

- Bức này đẹp quá. Đây là đâu vậy bác?

- Việt Nam đó, năm 1998.

- Ồ, vậy là cha của bác đi nhiều quá.

- Phải rồi, ông đã đặt chân tới hầu hết các nước trên thế giới. Những bức ảnh bày bán khắp nơi trong các phòng tranh ở khu phố Tàunày là những gì ông để lại cho đời sau mỗi chuyến đi.

- Để lại cho đời sau mỗi chuyến đi? Nếu cháucũng có những chuyến đi mà không có máy ảnh thì sao bác nhỉ?

- Có người để lại những vần thơ, có người để lại phát kiến khoa học, lại có người chỉ để lại vài câu nói cũng khiến người ta nhớ tới. Như bác thì cầm bút viết nên dăm ba câu chuyện đi qua cuộc đời mình, cũng là một cách để lại.

Mấy lời tâm sự cùng ông già làm tôi suy nghĩ mãi. Cũng đã đi được một chặng đường dài để đến đây, nhưng tôi để lại được gì nào? Hay chỉlà những thỏa mãn riêng mình? Tôi cũng có thể viết như ông, bằng chứng là tôi đã viết đầy hai cuốn nhật ký rõ dày. Nhưng viết gì đây khi mà những câu chuyện đi ngang cuộc đời toàn là tồi tệ và dang dở. Mỗi lần nhìn lại quá khứ ê chề ấy, tôi lại muốn bênh vực mình không sai, muốn đổ lỗi cho mọi thứ xung quanh. Phải rồi, bởi vì tôi quá nhỏ mà, bởi vì tôi chỉ bị xã hội hóa thôi. Khi mà tất cả mọi thứ bên cạnh, từ cuốn sách bán chạy nhất, đếnnhững danh nhân có ảnh hưởng nhất, hay cả những người bạn thân thiết, ai ai cũng kinh doanh, ai ai cũng làm giàu, thì tôi làm sao có thể là người ngoài cuộc được cơ chứ. Tôi làm theo sách dạy, bỏ cả đại học để kinh doanh, lao tâm khổ tứ vào những ý tưởng để cho ra đời những sản phẩm, dịch vụ chưa từng hiện hữu, rồi tôi cũng học theo những đàn anh đàn chị, sắm những bộ áo quần, giày dép bảnh bao, mở mang những cơ sở mới khang trang, to lớn hơn nhiều so với khả năng của mình, vì phải hoành tráng mới ký được hợp đồng, ai cũng nói thế. Rồi để lại được gì, lo toan của mẹ? hi sinh, khổ ải của bạn? hay một đống nợ nần không có phương hướng giải quyết?

Không, tôi cũng sai, tôi sai rồi. Câu chuyện củacuộc đời mình mà tôi toàn để người khác viếtnên, xã hội viết nên. Phải là tác giả của chính cuộc đời mình thôi, như những bước tôi đang đi, vui sướng và hân hoan trên từng chặng đường. Còn đối với mấy thứ ngoài mong đợi đến với câu chuyện cuộc đời mình thì nên xem đó như một tình huống kịch tính, câu chuyện hấp dẫn nào cũng cần có kịch tính mà.

Nhưng còn một vấn đề nữa phải động não, đó là cái hậu quả to đùng của ngày cũ. Cứ tưởng đi là dứt được nó, là bỏ lại phía sau. Thực ra tôi chỉ cố xua đuổi nó mỗi khi suy nghĩ ấy ùađến, mỗi khi hình ảnh thằng bạn khốn khổ hi sinh vì tôi hiện về. Có lẽ định mệnh là thứ để đối đầu, không phải để trốn chạy. Được rồi, tôi sẽ làm ra tiền để trả nợ, chiếu theo

Trang[0/2]:Trước.Sau

AllNewsSite Link Exchange Free Automatic Link